I B. Nghe xong câu chuyện, chọn ra đáp án đúng

B. 聽完故事, 選出對的答案

B. Tīng wán gùshì, xuǎn chū duì de dá’àn

B. Nghe xong câu chuyện, chọn ra đáp án đúng

Bản nghe (Cố gắng làm xong bài tập rồi mở)

一個女人跑到一家餐廳門口, 她喘著氣, 抱怨雨怎麼下得這麼大。一個男人, 從餐廳裡走出來, 站在女人的旁邊。現在已經是半夜一點了。男人手上拿著一把傘, 他客氣地問女人, 需不需要送她到巷口去叫計程車?女人看著男人, 忽然激動地說:「有沒有錢?借給我一點!」男人嚇了一跳, 說:「妳要借多少?」女人說:「一萬塊錢。」男人說:「別說一萬塊錢, 就是一千塊錢我也沒有, 再說, 我也不認識妳!」女人哭了起來, 哭聲簡直比牛還大, 男人不知道該怎麼安慰她。男人想:「與其在這裡聽她哭, 不如借她一點錢, 要不然我可能走不了。」男人說:「好吧!把我所有的錢都借給妳。」男人拿出十塊錢給女人, 笑了笑就走了。

Yīgè nǚrén pǎo dào yījiā cāntīng ménkǒu, tā chuǎnzhe qì, bàoyuàn yǔ zěnme xià dé zhème dà. Yīgè nánrén, cóng cāntīng lǐ zǒu chūlái, zhàn zài nǚrén de pángbiān. Xiànzài yǐjīng shì bànyè yīdiǎnle. Nánrén shǒu shàng názhe yī bǎ sǎn, tā kèqì de wèn nǚrén, xū bùxūyào sòng tā dào xiàng kǒu qù jiào jìchéngchē? Nǚrén kànzhe nánrén, hūrán jīdòng de shuō: “Yǒu méiyǒu qián? Jiè gěi wǒ yīdiǎn!” Nánrén xiàle yī tiào, shuō: “Nǎi yào jiè duōshǎo?” Nǚrén shuō: “Yī wàn kuài qián.” Nánrén shuō: “Bié shuō yī wàn kuài qián, jiùshì yīqiān kuài qián wǒ yě méiyǒu, zàishuō, wǒ yě bù rènshí nǎi!” Nǚrén kūle qǐlái, kū shēng jiǎnzhí bǐ niú hái dà, nánrén bù zhīdào gāi zěnme ānwèi tā. Nánrén xiǎng: “Yǔqí zài zhèlǐ tīng tā kū, bùrú jiè tā yīdiǎn qián, yào bùrán wǒ kěnéng zǒu bùliǎo.” Nánrén shuō: “Hǎo ba! Bǎ wǒ suǒyǒu de qián dōu jiè gěi nǎi.” Nánrén ná chū shí kuài qián gěi nǚrén, xiàole xiào jiù zǒule.

Một người phụ nữ chạy đến trước cửa một nhà hàng, cô ấy thở hổn hển, than phiền sao mưa lại to như vậy. Một người đàn ông, từ trong nhà hàng đi ra, đứng bên cạnh người phụ nữ. Bây giờ đã là một giờ sáng. Người đàn ông cầm một chiếc ô trên tay, anh ta lịch sự hỏi người phụ nữ, có cần đưa cô ấy đến đầu hẻm để gọi taxi không? Người phụ nữ nhìn người đàn ông, đột nhiên kích động nói: “Có tiền không? Cho tôi mượn một ít!” Người đàn ông giật nảy mình, nói: “Cô muốn mượn bao nhiêu?” Người phụ nữ nói: “Một vạn (mười nghìn) đồng.” Người đàn ông nói: “Đừng nói một vạn, một nghìn đồng tôi cũng không có, vả lại, tôi cũng không quen cô!” Người phụ nữ bật khóc, tiếng khóc quả thực còn to hơn tiếng bò rống, người đàn ông không biết nên an ủi cô ấy thế nào. Người đàn ông nghĩ: “Thà cho cô ấy mượn chút tiền còn hơn là đứng đây nghe cô ấy khóc, nếu không thì mình có thể không đi được.” Người đàn ông nói: “Thôi được! Tôi sẽ cho cô mượn hết số tiền tôi có.” Người đàn ông lấy ra mười đồng đưa cho người phụ nữ, cười cười rồi bỏ đi.